3/30/11

Cây, lá và gió

Nếu bạn muốn có tình yêu của ai đó.. đầu tiên hãy yêu người đó truớc đã.

Cây

Lý do tôi được gọi là cây là vì tôi thích vẽ cây. Một thời gian dài, tôi vẽ một cái cây nhỏ ở góc những bức tranh của tôi. Tôi đã từng hẹn hò với năm cô gái khi tôi còn học dự bị đại học, trong số đó có một người tôi rất mến, rất mến nhưng lại không có can đảm để quen cô ấy. Cô ấy không có khuôn mặt xinh đẹp, không có những ngón tay thon dài, không có một ngoại hình nổi bật. Cô ấy là một cô gái hết sức bình thường.

Tôi thích cô ấy, thật sự thích cô ấy, tôi thích sự ngây thơ, thích nét tinh nghịch, thích sự dễ thương, thông minh và yếu ớt của cô ấy. Lý do mà tôi không quen với cô ấy là vì tôi nghĩ người quá bình thường như cô ấy thì không hợp với tôi. Tôi cũng sợ rằng khi quen nhau rồi thì những tình cảm tốt đẹp tôi dành cho cô ấy cũng tan vỡ. Một phần cũng sợ những tin đồn sẽ làm tổn thương cô ấy. Tôi nghĩ rằng nếu cô ấy thực sự dành cho tôi thì cuối cùng cô ấy cũng sẽ là của tôi và tôi không việc gì phảI từ bỏ mọi thứ vì cô ấy. Lý do cuối cùng đã khiến cô ấy ở bên cạnh tôi suốt 3 năm. Cô ấy nhìn tôi theo đuổi những cô gái khác và… tôi đã làm cô ấy khóc suốt 3 năm đó…

Cô ấy muốn làm một diễn viên giỏi nhưng tôi lại là một đạo diễn vô cùng khắt khe. Khi tôi hôn người bạn gái thứ hai thì cô ấy từ đâu đi tới, cô ấy rất bối rối nhưng cũng chỉ cười và nói “cứ tự nhiên” trước khi chạy đi. Ngày hôm sau, mắt cô ấy sưng như một hạt dẻ. Tôi cố tình không hiểu lý do tại sao cô ấy khóc và chọc cô ấy suốt ngày hôm đó. Khi mọi người đi về hết, cô ấy ngồi khóc một mình trong lớp. Cô ấy không biết tôi quay trở về lớp để lấy đồ… và tôi đã ngồi nhìn cô ấy khóc hơn một tiếng.

Ngưòi bạn gái thứ tư của tôi không thích cô ấy. Có một lần hai ngườI đã cãi nhau. Tôi biết theo tính cách của cô ấy, cô ấy chắc chắn không phải người gây chuyện nhưng tôi vẫn đứng về phía bạn gái mình. Tôi mắng cô ấy, cô ấy đã nhìn tôi với một ánh mắt bàng hoàng thực sự. Tôi đã không quan tâm đến cảm giác của cô ấy và bỏ đi vớI bạn gái của mình.

Ngày hôm sau, cô ấy vẫn cười giỡn với tôi như không có chuyện gì xảy ra. Tôi biết cô ấy bị tổn thương nhưng tôi nghĩ cô ấy không biết rằng tôi cũng đau như cô ấy.

Khi tôi chia tay với người bạn gái thứ năm, tôi đã hẹn hò với cô ấy. Sau khi đi chơi được vài ngày tôi nói với cô ấy tôi có chuyện muốn nói cho cô ấy. Cô ấy nhìn tôi và cũng nói là có chuyện muốn nói cho tôi biết. Tôi nói cho cô ấy nghe về chuyện tôi chia tay với bạn gái và cô ấy nói cho tôi hay là cô ấy bắt đầu quen ngườI con trai khác. Tôi biết người ấy là ai. NgườI đó đã theo đuổi cô ấy một thời gian dài, một ngườI con trai rất dễ thương, năng động và đầy sức sống. Việc người đó thích cô ấy đã được bàn tán trong trường một thời gian dài.

Tôi không thể nói cho cô ấy biết là tim tôi đau như thế nào, tôi chỉ cười và chúc mừng cô ấy. Khi về tới nhà, tim tôi đau đến nỗi tôi không đứng vững nổi nữa, giống như có một tảng đá đè nặng lên ngực tôi. Tôi không thở nổi, muốn hét thật to nhưng không thể. Nước mắt rơi xuống, tôi gục ngã và khóc. Đã bao nhiêu lần tôi nhìn thấy cô ấy khóc vì một người đàn ông và cũng không chịu hiểu cho cảm giác của cô ấy ?

Sau khi tốt nghiệp, tôi cứ đọc mãi cái sms được gửi 10 ngày sau đó, nó nói “lá rời cây là vì gió cuốn đi hay là vì cây không giữ lá lại???”


Suốt thời còn học dự bị đại học, tôi rất thích đi nhặt lá, tại sao ư ? Tại vì tôi thấy để một cái lá rời khỏi cái cây mà nó đã dựa dẫm lâu như vậy cần phải rất can đảm. Suốt thời gian học dự bị, tôi luôn ở rất gần một ngườI con trai, không phải là bạn trai đâu… chỉ là bạn bè thôi. Khi anh ấy có người ban gái đầu tiên, tôi học được một cảm giác mà trước giờ tôi nghĩ là mình không thể có-sự ganh tị. Nỗi cay đắng đó không thể diễn tả bằng lời, giống như là cực đỉnh của đau khổ vậy. Nhưng sau đó hai tháng thì họ chia tay, tôi chưa kịp vui mừng thì anh ấy lại quen tiếp một người con gái khác.

Tôi thích anh ấy và tôi biết rằng anh ấy cũng thích tôi. Nhưng tại sao anh ấy lại không hề biểu hiện ? Tại sao anh ấy thích tôi mà lai không chịu bắt đầu trước ? Mỗi lần anh ấy có bạn gái mới là tim tôi đau nhói. ThờI gian trôi qua, tim tôi đã vì anh ấy mà tổn thương rất nhiều. Tôi bắt đầu tin rằng đây chỉ là tình cảm đơn phương của mình tôi mà thôi. Nhưng nếu anh ấy không thích tôi thì sao lại đối xử tốt vớI tôi như vậy. Nó khác xa với việc anh ấy làm vì tình bạn. Thích một người sao mà khổ như vậy. Tôi có thể biết anh ấy thích gì, biết sở thích của anh ấy, nhưng tình cảm anh ấy dành cho tôi thì tôi không thể hiểu được và tôi cũng không thể nào mở lời được.

Trừ việc đó ra, tôi vẫn muốn được ở bên cạnh anh ấy, quan tâm anh ấy, chăm sóc anh ấy và yêu anh ấy, hi vọng một ngày đẹp trời nào đó anh ấy sẽ thay đổi và yêu tôi, kiểu như đợi điện thoại của anh ấy mỗi đêm, muốn anh ấy gửi tin nhắn cho mình… Tôi biết cho dù anh ấy bận thế nào, anh ấy cũng sẽ dành thời gian cho tôi. Bởi vì như vậy nên tôi đã chờ anh ấy. Ba năm khó khăn cũng trôi qua và nhiều lúc tôi cũng nghĩ đến chuyện bỏ cuộc. Thỉnh thoảng, tôi tự hỏi liệu có nên tiếp tục chờ đợi hay không ? Nỗi đau, sự tổn thương và nỗi ám ảnh đã theo tôi suốt ba năm.
Cho đến năm tôi sắp tốt nghiệp, một chàng trai nhỏ hơn tôi một tuổi đã công khai theo đuổi tôi. MỗI ngày anh ấy đều thể hiện tình cảm vớI tôi, anh ấy như một cơn gió, cố thổi một chiếc lá ra khỏi cành cây mà nó dựa dẫm. Ban đầu tôi thấy hơi khó chiu, nhưng dần dần tôi đã dành cho anh ấy một góc nhỏ trong tim mình. Đến cuố cùng, tôi nhận ra rằng cơn gió đó có thể làm tôi hạnh phúc, có thể thổi tôi tới một vùng đất tốt đẹp hơn… cho nên tôi đã quyết định rời cây, nhưng cái cây chỉ cười và không hề khuyên tôi ở lại.

Lá lìa cành là vì gió thổi lá đi hay vì cây không giữ lá ở lại?

Gió

Bởi vì tôi thích một cô gái được gọi là Lá, bởi vì cô ấy quá dựa dẫm vào cây cho nên tôi phải trở thành một cơn gió mạnh, một cơn gió có thể cuốn cô ấy đi. Lần đầu tiên tôi gặp cô ấy là khoảng một tháng sau khi tôi chuyển trường tới đây. Tôi nhìn thấy một cô gái nhỏ nhắn hay nhìn đội trưởng và tôi chơi đá bóng. Suốt thời gian đó, cô ấy luôn ngồi đó, một mình hoặc với những người bạn chỉ để nhìn đội trưởng. Khi anh ấy nói chuyện với những cô gái khác, tôi nhận thấy sự ghen tị trong mắt cô ấy. Khi anh ấy nhìn cô ấy, tôi lại thấy nụ cười trong mắt cô. Nhìn cô ấy đã trở thành một sở thích của tôi, giống như cô ấy thích nhìn anh ấy vậy.

Một ngày, cô ấy không xuất hiện nữa, tôi cảm thấy như có gì đó trống vắng. Tôi không thể giải thích nổi cảm giác của mình lúc đó, cảm giác khó chịu lắm. Bữa đó đội trưởng cũng không tới, tôi tới lớp của hai người, đứng ở ngoài và nhìn thấy anh ấy đang la mắng cô. Mắt cô ấy ngân ngấn nước khi anh ta đi. Ngày hôm sau, tôi thấy cô ấy trở lại bình thường, vẫn ngồI đó và ngắm anh ta. Tôi đi ngang qua cô ấy và cười, tôi viết một lời nhắn và đưa cho cô ấy, cô ấy hơi ngạc nhiên, cô ấy nhìn tôi, cười rồi nhận mảnh giấy. Ngày hôm sau, cô ấy xuất hiên, đưa tôi mảnh giấy rồi đi.

“Trái tim của chiếc lá quá nặng nề, gió không thể thổi đi được đâu”

“Không phảI tại vì trái tim chiếc lá quá nặng nề mà bởi vì chiếc lá không muốn rời khỏi cây”


Tôi trả lời lời nhắn của cô ấy như vậy và dần dần cô ấy đã chấp nhận những món quà và những cuộc điện thoại của tôi. Tôi biết người cô ấy yêu không phải là tôi. Nhưng tôi có linh cảm là một ngày nào đó tôi có thể làm cho cô ấy thích tôi.Trong vòng bốn tháng, tôi công khai tình cảm của tôi với cô ấy không dưới 20 lần. Mỗi lần như vây, cô ấy đều chuyển đề tài, nhưng tôi không bỏ cuôc. Nếu tôi đã quyết định muốn có cô ấy, tôi sẽ làm mọi cách để cô ấy thích tôi. Tôi không thể nhớ nổi là tôi đã tỏ tình với cô ấy bao nhiêu lần. Mặc dù cô ấy lảng tránh nhưng trong lòng tôi vẫn nuôi hi vọng, hi vọng một ngày cô ấy sẽ chịu làm bạn gái của tôi.

Một hôm tôi gọi điện cho cô ấy nhưng cô ấy không nói gì cả. Tôi hỏi cô ấy “em đang làm gì vậy, sao em không nói gì hết vậy ?”” Đầu của em đau lắm”, “Hả ?”, “Đầu em đau lắm” cô ấy lặp lại to hơn. Tôi cúp máy và vội vàng đón taxi đến nhà cô ấy. Khi cô ấy vừa ra mở cổng, tôi ôm ghì cô ấy vào lòng… Và từ hôm đó… chúng tôi là một đôi.

Có thể chỉ là một ngày ...

Những gì sót lại trong cuộc đời mỗi người
có thể chỉ là một ngày
chúng ta mím chặt môi

Chỉ là một ngày chúng ta từ chối nhìn nhau bằng nụ cười…
Không ai muốn ngoảnh mặt đi nếu quãng đường ấy còn ý nghĩa để mà vui
để vẫn còn đủ yêu thương phía sau những nặng lời trách móc
để vẫn còn đủ vị tha cho đôi lần vô tình cay độc
để vẫn còn len lén nhìn khi người kia sắp òa khóc
để vẫn còn biết ngồi xuống cùng nhau…

Là lỗi của người này, người kia cứ cố gắng làm lại từ đầu
nhưng chấp nhận buông tay với những tổn thương không phải dễ
những lời nói ra bình yên trong khi trái tim chẳng bao giờ muốn thế
với từng bữa cơm bình thường đã ước mơ cho mình cần thêm một chỗ dựa
rồi hết đêm sẽ là ngày…

Rồi đau đớn nhận ra có thể ăn một mình biết đâu bớt lẻ loi…
biết đâu nói chuyện với chính mình tốt hơn là không nói
biết đâu mình khóc cho riêng mình sẽ hạnh phúc hơn gấp bội
biết đâu vì mình mới biết cách sống với cuộc đời không ai hiểu nổi
ngoài những khắc nghiệt của bản thân…

Có thể chỉ là một ngày
chúng ta đứng nhìn nhau và hiểu rằng đã thôi không còn cần
mỗi cơn mưa từ nay phải tự mình chịu ướt
mỗi ngày nắng từ nay phải tự mình lầm lũi bước
mỗi lần đau từ nay phải tự mình ôm lấy ngực
mà không cần tựa vào ai…

Rời bỏ một quãng đời hạnh phúc để đối diện với chông gai
làm sao chắc yêu thương ấy là nhỏ bé
giữa muôn vàn tình yêu ta đã chọn một tình yêu nhiều vất vả
giữa muôn vàn nỗi đau ta đã chọn một nỗi đau tận cùng để trả giá
để có thể bắt đầu…

Vẫn còn có thể một lần nào đó trong đời sẽ gặp lại nhau
trong ánh mắt người này sẽ nhìn thấy người kia như thế nào- có ai biết?
trong trái tim người này có còn người kia không- hay đã chết?
trong tình yêu của người này đã bao dung- hay nhiều hơn cay nghiệt?
mà ngơ ngác cười vui…

Những gì sót lại trong cuộc đời mỗi người
có thể chỉ là một ngày
không bao giờ quá xa xôi!
1g50PM 29/3/2011

(By: Nguyễn Phong Việt)

Khi con tim vỡ vụn...

3/16/11

Duyên

Có gặp gỡ mới biết con người đến với nhau là vì duyên. duyên hết thì tình người ta tự khắc sẽ nhạt. ngay lúc đầu không có duyên thì nhìn nhau nhưng sẽ không nhớ nhau. có những người chỉ nhìn nhau một lần mà nhớ nhau mãi. đấy là có duyên. có những người ngu ngơ nghĩ mình có thể tạo ra duyên. có những con người đi qua đời mình. có những người tính cách giống nhau, có những người tính cách từa tựa nhau và có những người chẳng giống ai. dễ đến thì dễ đi. những mối quan hệ tạo nên từ số 0 rồi sẽ quay về số 0 tròn trĩnh. mối quan hệ cần hai chiều.kẻ cho đi, kẻ nhận lại, rồi lại cho đi nhận lại.cứ như vậy tình cảm sẽ dần thành quen. gắn với nhau như những người bạn. cho đi không phải cho đi vật chất. vật chất là phù phiếm. người ta cho đi một câu nói, một tin nhắn, một cuộc điện thoại, một lần chat voice, một cái tựa vai, một cái nắm tay, một cái ôm thật chặt. những lời yêu thương sẽ lưu lại mãi, những lời nhạt nhẽo vô tình làm tổn thương nhau cũng sẽ khắc mãi vào lòng. quên hay nhớ là tùy thôi.

đôi khi vì tình cờ mà người ta yêu thương nhau. quen nhau đã lâu vậy mà bỗng một ngày mở mắt thức dậy người ta thấy nhau thật gần. đôi khi gần nhau quá người ta không nhận ra, đôi khi một bản nhạc được gửi trong tối muộn, một bó hoa bọc trong giấy báo mua vội bên gánh hoa bên đường, một trời đông nắng ấm xoa tay nhau cho thêm ấm, thêm gần. thế là người ta yêu nhau. yêu nhẹ nhàng, yêu mênh mang. yêu mãi.

đôi khi người ta tự tạo ra định mệnh cho mình. sống là không chờ đợi. có người ngu ngơ nghĩ đó không phải là số phận của mình, người đó sinh ra không dành cho mình. vậy thì nên biết là, mỗi con người sinh ra chẳng dành cho riêng ai. người đến, rồi người lại đi. có những người sẽ mãi là bạn, có khó khăn thì tựa vào vai nhau, có hạnh phúc thì cùng nhau chia vui, hò hét. nhưng có những người chỉ đến trong một khoảnh khắc ngắn ngủi của cuộc đời, họ đến, rồi họ đi. có thể họ đến ồn ào, ra đi lặng lẽ, những cũng có thể họ đến và đi đều lặng lẽ như nhau.đôi khi họ cũng để lại cho mình một cái card, một chiếc lắc tay, một bó hoa, một thanh chocolate, một cái nắm tay, một nụ hôn, hoặc nhiều hơn thế. nhưng rồi họ cũng ra đi. đó cũng chỉ là những con người bước qua cuộc đời, và in một dấu ấn nhất định nào đấy.

buồn nhất là khi những người bạn có lúc đã từng rất thân với nhau, cười nói vang trời, tựa vai nhau khóc, nhắn những cái tin đêm khuya khi người người đã đi ngủ, hát cho nhau những bản tình ca, cuối cùng cũng nhìn nhau đầy ngượng ngiụ. không còn thân nhau nữa, nhưng cũng không đủ lạ để lướt qua nhau. thế là đau nhất. thà chưa từng quen.

mỗi người nghĩ mỗi khác. có người luôn cố gắng gìn giữ những mối quan hệ. có người chỉ thích buông xuôi. nhưng quan hệ thì nhiều mà giữ nó đâu phải dễ. cuộc sống đưa đẩy, bận rộn, vội vã. có những người bạn mấy ngày chưa gặp, có những người cả tháng, cả mùa, thậm chí cả năm chả gặp nhau lấy một lần. nhưng vẫn là bạn.

một mối quan hệ phải được xây từ cả hai phía. nếu một người cứ cố xây mà người kia hững hờ thì chả mấy chốc cũng nhạt. có những người cứ cố ép mối quan hệ của mình, thấy xa mà cố gắng níu gần lại, thấy không được nhưng vờ như không biết, cố gắng tiếp tục đắp xây. cuối cùng tổn thương. co mình lại với các quan hệ khác. cho rằng mình xấu nết chẳng ai yêu thương. có người tự trọng quá cao, khi thấy quan hệ nhạt thì buông xuôi ngay tức khắc. không cố. không níu kéo. không nhún ngường. để đến lúc nhận thấy, mối quan hệ nào cũng có lúc này lúc kia. hôm nay vô tình người ta quên nhau, nhưng sẽ có ngày họ nhớ nhau da diết.

vậy là, cố quá hay hững hờ quá đều không được. con người đến với nhau bằng duyên. nếu duyên muốn ra đi, thì hãy để duyên tàn. nếu còn cố gắng nâng niu, chỉ thêm tổn thương mình. nhưng nếu bỏ chạy sớm quá, sẽ có lúc tiếc nuối mà khóc. vậy thì, hãy cố, đến khi nào cảm thấy lòng mình nhẹ tênh, quên người dễ như hít một hơi rồi thở ra nhẹ nhàng. lúc đó, hãy nên quên nhau.

À, giấc mơ cũng làm người ta thấy gần nhau hơn. nếu vô tình một đêm mộng mị người ta mơ đến nhau, thì sáng hôm sau tỉnh giấc, chắc chăn sẽ cảm thấy như có một sợi dây vô hình gắn kết nhau lại. ghét thì đỡ ghét hơn. yêu thì sẽ tăng thêm phần tình cảm. tất nhiên giấc mơ đêm trước phải là giấc mơ đẹp, không đau đớn, không nước mắt, không chia ly. mơ đến nhau cũng là có duyên. nhưng chỉ là duyên một phía. thật tiếc nếu người còn lại không mơ đến mình.

Mariah Carey đã hát thế này trong bài I still believe: “If there is one spark of hope, left in my grasp, I’ll hold it with both hands”. Nếu có một chút hy vọng trong bàn tay mình, thì phải nắm giữ bằng được, dù đó chỉ là tia hy vọng be bé thôi. dù chỉ là 1% thôi. 1% cũng có thể mang tính quyết định mà. phải cố đến khi nào không thể cố được nữa. hoặc, với một số người, đến khi không còn muốn cố nữa. nhưng cố gắng phải đáng. ví như việc đó phù phiếm, người đó không đáng tin, như vậy thì nên thả đi. không cần cố nữa. sống ở đời cũng có lúc nên buông. nhưng đừng buông cái mà sau này mình phải hối tiếc. đừng để sau này phải hỏi: sao ngày đó lại nỡ buông nhau vội như thế?
bấy nhiêu điều viết ra có đủ để sống không? sống cho mình? sống cho người. chắc chắn là chưa đủ.”


Từ facebook của Jen ( In Hope)




16.03.11




Anh,

Tự nhiên, đêm nay, em chợt thấy hạnh phúc, trong chuỗi ngày dài vừa qua, lần đầu tiên, thật sự cảm thấy hạnh phúc.

Vì sao?

Vì cuối cùng, em cũng hiểu vì sao site này của anh tên là Lặng thầm.

Giờ, thì em đã hiểu.

“Chợt tỉnh giấc trống vắng trong lòng, trống vắng giữa căn phòng
Phải chăng thiếu em đời lạc lõng?
Cuộc tình đó mới chỉ hôm qua
Bỗng chốc đã phai nhòa
Người ra đi ân tình cũng xa.
Rồi từng ngày mong em về đây
Về lại cùng yêu thương nồng say
Rồi từng ngày trong vô vọng
Biết yêu thương theo em bay xa tầm tay.
Phải làm gì khi không còn em?
Phải làm gì cho tim này không còn đau nhói thêm, người ơi?
(Phải làm sao đây để vơi nỗi đau, người hỡi?)
Anh sẽ mãi mãi lặng thầm, khi bóng dáng ấy đã xa xăm
Anh sẽ mãi mãi lặng thầm, đừng mong chờ chi tình yêu giờ xa lắm
Có nỗi nhớ chẳng nói thành lời
Có nỗi nhớ sẽ mãi không vơi
Người ra đi bỏ lại nỗi đau rã rời.”

Khi em nhìn thấy bài viết này của anh, khi nhìn thấy những dòng anh ghi: Viết về em, em đã bật khóc, và đến bây giờ, khi hiểu ra được vì sao anh lại chọn tên như thế này, một lần nữa, em bật khóc. Đều là bật khóc vì cảm thấy hạnh phúc tràn ngập trong lòng.

Bài hát này đã chạy suốt 2 tiếng đồng hồ tối nay, và, em vừa nghe, vừa nhìn slide chạy ảnh của em và anh trên màn hình.

Rất lạ là bài hát này tối nay không làm em buồn chút nào, dù rằng em có đang khóc thật. Tự nhiên, nó đem lại cho em cảm giác rằng, thật sự, rồi mình sẽ lại có nhau. Ngoài những hạnh phúc mà em cảm nhận được, em cũng nhận ra rằng , tình yêu của em và anh, chưa thể chết được, nó chỉ là, đang luẩn quẩn ở đâu đó, rồi, nó sẽ lại tìm về bên nhau.

Cảm xúc về cùng một sự việc có thể là giống nhau, có thể, chỉ là sự trùng hợp giữa một vài cảm xúc, một vài điều trong quỹ đạo cảm xúc của em và anh, nhưng, vì sao lại là trùng hợp? Mọi việc đều có nguyên do của nó, và, người ta không vô tình đẩy mọi việc đến với nhau đến như vậy. Tất cả, đều đã được sắp xếp và lên kế hoạch. Người ta để cho những người yêu nhau trải qua những thử thách, để rồi, họ trở lại và gắn bó bên nhau, đến cuối cùng, em tin là vậy.

Miss u.

3/15/11

Bản đồ định mệnh

Là tên bộ phim em vừa đi xem cùng Hương về, nhân một ngày mưa gió, thời tiết khó chịu, nhân một ngày ốm quay quắt, một ngày trực khóc mọi lúc mọi nơi.

Và, cũng như hơn 2 tháng vừa qua, 1 ngày không anh.

Em chọn “Bản đồ định mệnh” ngay tại quầy để tờ giới thiệu film không chút do dự khi đọc được trong tờ giới thiệu dòng này : ” Số phận của mỗi người đã được định trước, hay là do chính ta viết nên theo cách mà ta mong muốn, bằng con đường mà ta đã lựa chọn bất chấp mọi ngăn cấm nghiệt ngã của định mệnh?”. Anh biết không, dù định mệnh sắp đặt rằng mình phải xa nhau, nhưng, định mệnh cũng không thể ngăn cản mình tiếp tục ở bên nhau. Người ta có thể thay đổi cả con đường mà định mệnh đã vạch sẵn, vậy, đâu có chuyện gì là không thể? Ngay cả bây giờ, ta xa nhau, tim anh, giờ không còn thuộc về em nữa, nhưng, đâu có nghĩa rằng, như vậy, nghĩa là hết, phải không anh?

Tất nhiên, film chỉ là film, truyện chỉ là truyện, film truyện là thứ mà con người ta có thể giả định về nó, có thể nói mọi điều, làm mọi điều chỉ có trong tưởng tượng, mọi điều không thật. Nhưng, em tin rằng, mỗi bộ film, mỗi cuốn truyện đều truyền tải một thông điệp rất rõ ràng, một thông điệp mà nhìn theo góc độ nào đó, nó chắc chắn sẽ đúng. Và tất nhiên, em cũng hiểu một điều rằng, tất cả những điều này sẽ chỉ đúng, khi mà cả em và anh cùng cố gắng để bất chấp nó, còn khi chỉ mình em cố gắng chống lại nó, thì có lẽ, kết quả sẽ không được như vậy. Nhưng dù sao, anh biết không, em sẽ vẫn chống lại nó, một mình chống lại nó, với sức của cả hai người. Em tin, em sẽ làm được. Em sẽ làm được, để chứng minh cho anh thấy rằng, tình yêu nơi em là thật, là đáng tin, để anh cho em đi cùng anh suốt đoạn đời còn lại. Để câu :” Bước một bước giật mình nhìn lại, cầm tay em đi hết cuộc đời” luôn đúng. 

Đơn giản, chỉ bởi vì em yêu anh thôi. 

Chỉ anh.